Cảm giác của cô lúc này y hệt như hồi bé đi ngang qua ruộng rau nhà người ta, thấy một góc trồng dưa, theo phản xạ tự nhiên liền liếc mắt nhìn một cái.
Thế rồi...
Xui cái là bị chủ ruộng bắt gặp, thế là người ta quay ra hỏi vặn xem có phải cô định ăn trộm dưa nhà họ không.
Rõ ràng chân cô vẫn đứng trên đường cái, chưa thò dù chỉ nửa bước vào ruộng rau, thế mà đã bị coi là quân trộm dưa. Khổ nỗi cô cũng có nhìn ngắm gì nhiều đâu, chỉ tiện mắt liếc qua một tí thôi mà.




